Thứ Năm, 17 tháng 9, 2015

Nỗi buồn dai dẳng

Cảm giác 1 con bạn thân ơi là thân đến ngót chục năm thông báo kết hôn thực sự rất lạ. Nó vừa vui, vừa buồn, vừa thấy mất mát sao sao.
Dạo này hay bị buồn. Nỗi muộn phiền cứ đeo bám dai dẳng không chịu đi, kể cả khi mình làm việc khác hay có hành động tích cực để hết buồn. Nhưng nó không hết. Cứ ở đó không chịu đi hoài.
Buồn khi nhìn xung quanh dường như mọi thứ vẫn chuyển động còn bản thân như đứng im 1 chỗ, lười cả suy nghĩ, lười bày tỏ, lười cảm nhận và lười hành động. Thời tiết đẹp lắm nhưng tâm hồn cảm thấy khô cằn quá.

Thèm 1 cái nắm tay thật chặt!

Thứ Sáu, 11 tháng 9, 2015

많이 힘들다!

Đôi lúc mệt mỏi muốn trút hết ra từng con chữ, nhưng lại sợ con chữ đẫm buồn, đẫm bi thương mà tâm trạng cũng chẳng thể kéo lên ngay được. Nhớ đến trước đây, khi buồn lại lôi nhật ký ra viết lan man, lan man, không chú ý cấu tứ hay câu từ gì hết, đơn giản là trút hết thành chữ, để nỗi buồn ở lại trong nhật ký. Không biết từ bao giờ thói quen ấy dần biến mất. Thay vào đó, trái tim và cả bộ não cứ phập phồng lên xuống, lặng lẽ tiêu hóa từng chút từng chút nỗi buồn, sự chán nản, nỗi thất vọng hay cả niềm nhớ, niềm đau. Không còn nơi nào để trút, thậm chí không buồn viết, chỉ có ta với ta lẳng lặng đối mặt với cảm xúc tiêu cực. Stress làm da lão hóa, mụn mọc tùm lum. Rồi chặc lưỡi đứng lên lo công chuyện khác, và lo cứu vớt làn da trong vô vọng. Cuộc sống và tuổi tác hay nỗi buồn không được kiểm soát làm mình sống ích kỷ phát sợ lên được. Cái việc làm thùng rác chưa bao giờ là dễ chịu, nhất là khi mình không tự nguyện. Ghét cái cảm giác mỗi ngày không muốn thức dậy, không muốn xách xe ra ngoài, chỉ muốn ở nhà nằm thẳng trên giường cho nắng chiếu vào mặt, ngắm khoảng trời qua ô cửa và nghe tiếng xe tiếng người đi lại ngoài đường. Sau khi ngủ chán chê ra rồi thì ngồi dậy uống 1 cốc nước bự, quơ quyển sách rồi lại nằm dài ra mà đọc. Nhẹ nhàng thư thái. Chỉ cần có thể để quên hết stress của cuộc đời, để thần kinh dịu lại, không phải căng ra cả ngày dù không hề có áp lực trong chuyên môn công việc. Buổi tối thì la cà trên phố, ngồi uống 1 chai bia, ngắm tây ta lẫn lộn đi lại, nói cười, hóng 1 vài câu chuyện rồi thì mặc kệ đời. Phải lâu lắm mới được thoải mái 1 lúc. Mong lắm đến tháng 11. Mong lắm một lúc bình yên!

Thứ Hai, 7 tháng 9, 2015

Gửi con- đứa trẻ chưa từng được sinh ra

Con yêu!

Con đã đấu tranh trong xác suất 1/300.000.000 để được hoài thai, để được đi trên con đường đến với cuộc sống, đến với thế giới và đến với chúng ta. Nhưng sao mọi thứ như trêu người khi mà con lại rời bỏ cơ thể mẹ con để lại về với hư vô?

Chúng ta, những người ngoài cuộc, chẳng thể hiểu được sự vật lộn của cả con và nỗ lực của mẹ con để giữ con lại với cuộc sống. Ở tuần thứ 6, con đã hữu hình rồi, trái tim của con tuy còn rất nhỏ nhưng nó đã biết đập. Tại mỗi giây mỗi khắc, các tế bào vẫn tiếp tục chu trình nhân rồi phân chia chóng mặt để dần tạo ra hình hài cho con.

Con nhỏ bé như vậy, mong manh như vậy, nên chỉ cần một chút sơ sẩy bất cẩn nào cũng có thể đặt dấu chấm hết cho sự vận hành sinh sôi kỳ diệu kia. Mọi sự nỗ lực đều là phù du, con cũng hóa phù du rời khỏi thế giới này, rời khỏi chúng ta.

Ta hiểu được rằng cái người mà con sẽ gọi là mẹ vui vẻ bao nhiêu khi biết sắp có con sẽ là người đau khổ tột cùng bấy nhiêu khi nghe con mất. Bản thân ta tuy cũng có máu mủ ruột rà nhưng vẫn không phải là người nâng niu con hay có thể trao cho con cuộc sống. Nhưng ta có sự yêu thương tất nhiên và sự mong chờ tất nhiên với con. Vì con là lần đầu tiên mới mẻ của ta. Mối quan hệ huyết thống thân cận nhất lần đầu tiên của ta kể từ khi ta được sinh ra. Đối với ta tất cả những lần đầu tiên đều ấn tượng, nhưng về con thì hơn thế, ta cảm thấy kỳ diệu quá đối. Vậy nên, con biến mất khiến ta trống rống đến hoảng hốt.

Con cứ thế mà biến mất. Nhưng ta tin tưởng con không hoàn toàn biến mất. Hẳn là chúng ta sẽ vẫn có một mối duyên nào đó sau này. Con ra đi ngoan nhé, ngoan ngoãn và an nhiên như khi con đến vậy. Yêu con.